Mỗi bang và vùng lãnh thổ có bộ luật riêng về đền bù cho người lao động để quy định việc thực hiện chương trình đền bù cho người lao động của nơi đó. Vậy chương trình nào sẽ áp dụng với người lao động gặp chấn thương trong quá trình làm việc tại Queensland? Quy định pháp luật có liên quan trong trường hợp này là Khoản 113 của bộ luật Đền bù và Hồi phục cho người lao động 2003 (Workers’ Compensation and Rehabilitation Act 2003) (Qld) (gọi tắt là “Bộ luật”). Quy định này đặt ra một số những yếu tố tòa án có thể cân nhắc khi quyết định xem liệu công việc của người lao động có liên quan đến bang Queensland không. Những yếu tố đó bao gồm, nhưng không giới hạn bởi:- 

  • Nơi người lao động thường làm việc; 
  • Nơi người lao động sống; 
  • Trụ sở chính của người sử dụng lao động; và 
  • Tiền sử làm việc và dự định của người lao động và người sử dụng lao động. 
 
Việc kiểm tra này, thường được biết là kiểm tra “bang có liên quan”, gần đây được xem xét bới Tòa án Tối cao Queensland trong vụ Covill v WorkCover Queensland [2022] QSC 171. 

Sự việc

Đương đơn, bà Lisa Tanya Covill, làm việc cho công ty TNHH Atlas People (Atlas People Pty Ltd) (gọi tắt là “Atlas”) với vị trí đầu bếp trong hai khoảng thời gian, với hai hợp đồng lao động riêng biệt. Công việc đầu tiên của bà Covill với Atlas là ở New South Wales từ giữa năm 2019 đến tháng 8 năm 2019. Sau đó, bà Covill làm việc tại Northen Territory từ cuối tháng 8 năm 2019. 

Vào ngày 17 tháng 12 năm 2019, bà Covill gặp phải một chấn thương khi đang làm việc tại Northen Territory. WorkCover Queensland (gọi tắt là “WorkCover”) theo đó chấp nhận yêu cầu đòi bồi thường xuất phát từ vụ việc đó. Yêu cầu theo luật định của bà Covill diễn ra thuận lợi mà không gặp phải vấn đề gì. Sau đó, bà Covill quyết định tiến hành yêu cầu đòi bồi thường theo Common Law và bà đã nộp Thông báo về yêu cầu đòi bồi thường thương tổn (notice of claim for damages) vào năm 2021. WorkCover sau đó từ chối yêu cầu của bà Covill, họ tranh luận rằng bà Covill không có quyền lợi gì đối với thương tổn của mình vì công việc của bà không liên quan đến bang Queensland, theo Khoản 113 của Bộ luật. 

Quyết định của Tòa

Thẩm phán Applegarth sau cùng đã quyết định có lợi với bà Covill, đồng ý rằng công việc của bà có liên quan đến bang Queensland theo định nghĩa của Khoản 113 của Bộ luật. 

Tòa cân nhắc toàn bộ tiền sử làm việc của bà Covill với người sử dụng lao động, chứ không chỉ mỗi hợp đồng lao động có hiệu lực vào ngày xảy ra vụ việc. Theo đó, Thẩm phán Applegarth cho rằng: – 

“Khoản 113(6) của Bộ luật không quy định khoảng thời gian nhất định cần có trong tiền sử làm việc của người lao động với người sử dụng lao động. Trong trường hợp thiếu khung pháp lý khiến cho tiền sử làm việc chỉ kéo dài trong một khoảng thời gian trước ngày cần xét đến, thẩm phán xét xử sẽ là người quyết định khung thời gian được xét đến sau khi cân nhắc những hoàn cảnh riêng của vụ việc.”     

Tòa cũng thấy rằng mặc dù có những điều khoản đi ngược lại với văn bản “Điều kiện công việc” được các bên ký kết, bà Covill được kỳ vọng và có khả năng phải tiếp tục làm việc cho Atlas ở nhiều bang và vùng lãnh thổ khác nhau trong tương lai, chứ không chỉ tại một bang duy nhất. 

Chính vì lẽ đó, Thẩm phán Applegarth kết luận công việc của bà Covill liên quan mật thiết nhất đến bang Queensland, nơi mà Atlas đặt trụ sở.

Kết luận

Khi cân nhắc đến việc kiểm tra bang có liên quan, cần lưu tâm đến “bản chất của mối quan hệ làm việc” giữa người lao động và người sử dụng lao động, bao gồm những công việc được thực hiện trước đó với những hợp đồng lao động riêng biệt, cũng như dự định tương lai của các bên liên quan. 

Source: QLD Workers’ Compensation: Supreme Court clarifies state of connection test – Will Deicke 

Like? Share it with your friends.