Một chấn thương vĩnh viễn có thể có tác động làm nhiều khía cạnh cuộc sống của bạn suy nhược. Chấn thương có thể là một tác nhân lớn gây căng thẳng không chỉ đối với năng lực làm việc và sự ổn định tài chính, mà còn cả các hoạt động hàng ngày và mối quan hệ của bạn với những người khác. Điều này đặc biệt đúng nếu bạn cần gia đình và bạn bè thường xuyên hỗ trợ những công việc nội trợ và việc cá nhân mà bạn không còn khả năng tự mình thực hiện. Những người thân yêu của bạn cũng có thể bị ảnh hưởng khi họ phải từ bỏ thời gian và, trong một số trường hợp, tiền lương của họ để chăm sóc bạn. Nếu như vậy, bạn có thể yêu cầu bồi thường thiệt hại cho sự hỗ trợ miễn phí. 

Trong vụ Griffiths v Kerkemeyer [1977], Tòa án tối cao công nhận rằng một bên bị thiệt hại có quyền đòi bồi thường thiệt hại cho các dịch vụ do người khác cung cấp miễn phí. Cơ sở cho phần bồi thường này là người bị thương đã phải chịu tổn thất – là mất khả năng tự chăm sóc bản thân, dẫn đến nhu cầu sử dụng dịch vụ – điều này làm phát sinh quyền thu hồi các chi phí hợp lý để đáp ứng nhu cầu đó. Các chi phí được tính dựa trên giá trị thương mại hoặc tỷ giá thị trường của các dịch vụ được cung cấp, thay vì tổn thất tài chính thực tế phát sinh (Van Gervan kiện Fenton [1992] HCA 54). 

Những nguyên tắc thông luật này hiện cũng được đưa vào pháp luật. Theo Mục 59 của Đạo luật Trách nhiệm Dân sự 2003 (Qld) (Civil Liability Act 2003), các dịch vụ miễn phí phải là cần thiết và chỉ phát sinh từ thương tích được bồi thường thiệt hại. Theo đó, khoản tiền bồi thường không thể được cấp nếu có sự hỗ trợ cùng loại đã được cung cấp trước khi có thương tích. Luật pháp cũng yêu cầu các dịch vụ này phải được cung cấp ít nhất 6 giờ mỗi tuần, trong tối thiểu 6 tháng. 

Vì vậy, loại dịch vụ nào có thể được yêu cầu bồi thường theo loại tiền bồi thường này? Mặc dù luật không quy định một danh sách đầy đủ các dịch vụ, những dịch vụ này có thể bao gồm: – 

Đưa đón người bị thương đến các buổi hẹn y tế và phục hồi chức năng; 

Điều dưỡng người bị thương; và 

Hỗ trợ các công việc nội trợ, chẳng hạn như nấu ăn và dọn dẹp. 

Tuy nhiên, các dịch vụ được cung cấp trong bất kỳ trường hợp nào do bản chất của mối quan hệ sẽ không được bồi thường (Van Gervan v Fenton). Tương tự như vậy, sự hỗ trợ về mặt tinh thần của một thành viên trong gia đình không tự nó cấu thành một dịch vụ theo yêu cầu của vụ Griffiths v Kerkemyer và không thể cấu thành một phần của khoản bồi thường cho dịch vụ miễn phí, vì hỗ trợ tâm lý là một lợi ích tình cờ phát sinh từ bản chất của một mối quan hệ thân mật (Maria Irene Reid v Seltsam Pty Ltd (trước đây là Wunderlich Ltd) [2021] VSC 653). Thay vào đó, có ý kiến cho rằng loại hình hỗ trợ này nên được coi là một phần của khoản bồi thường cho sự đau đớn và chịu đựng. 

Bất kể loại dịch vụ nào, điều cần thiết là chúng phải được cung cấp để đáp ứng nhu cầu hợp lý của bạn, chỉ phát sinh từ những thương tích phải chịu do hành động ngược đãi. Do đó, điều quan trọng là tìm kiếm lời khuyên pháp lý liên quan đến quyền lợi dựa trên hoàn cảnh cá nhân của bạn. Nếu bạn muốn được tư vấn, xin vui lòng để lại thông tin liên hệ bên dưới để được tư vấn miễn phí với chúng tôi. 

Nguồn: QLD Compensation: Understanding gratuitous services – claiming for unpaid assistance and care 

Like? Share it with your friends.