Quyết định gần đây của Tòa án tối cao trong vụ Kozarov với Bang Victoria [2022] HCA 12 đã tái khẳng định bản chất của nghĩa vụ chăm sóc của người sử dụng lao động đối với người lao động của mình liên quan đến việc chăm sóc hợp lý để tránh tổn thương tinh thần tại nơi làm việc. Mặc dù quyết định này không thể hiện sự thay đổi cơ bản đối với bản chất của nghĩa vụ chăm sóc mà người sử dụng lao động phải thực hiện, nhưng đã hướng dẫn cho người sử dụng lao động về cách ứng phó tốt nhất với rủi ro gặp phải chấn thương tâm lý tại nơi làm việc và giúp người lao động nhận thức rõ ràng về những biện pháp bảo vệ nào mà người sử dụng lao động nên làm. 

Tình tiết

Người kháng cáo, cô Zagi Kozarov, giữ vai trò là luật sư trong Đơn vị Chuyên gia về Xâm hại Tình dục (Specialist Sex Offences Unit) của Văn phòng Công tố Victoria (The Victorian Office of Public Prosecutions). Trong suốt quá trình làm việc đó, cô Kozarov thường xuyên được yêu cầu phải tiếp xúc với các nạn nhân bị chấn thương tâm lý, cũng như phải tiếp xúc với những bằng chứng gây chấn thương tâm lý, chẳng hạn như tài liệu trực quan liên quan đến việc truy tố xâm hại tình dục trẻ em. 

Vào tháng 2 năm 2012, cô Kozarov được chẩn đoán mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (‘PTSD’), do những chấn thương gián tiếp mà cô phải chịu đựng trong suốt quá trình làm việc. Sau đó, cô cũng được chẩn đoán mắc chứng rối loạn trầm cảm nặng, là hệ quả của PTSD. 

Cô Kozarov đã bắt đầu các thủ tục tố tụng tại Tòa án Tối cao Vicotira về những thiệt hại phát sinh do việc người sử dụng lao động của cô đã sơ suất không ngăn chặn các tổn thương tâm lý cho cô trong quá trình làm việc. 

Tại phiên xét xử đầu tiên, Thẩm phán Jane Dixon ủng hộ cô Kozarov và cho rằng người sử dụng lao động đã được thông báo về rủi ro phát sinh từ bản chất công việc của cô Kozarov đối với sức khỏe tinh thần của cô ấy vào cuối tháng 8 năm 2011, và rằng người sử dụng lao động đã không thực hiện các biện pháp thích hợp sau thông báo này. 

Sau đó, phán quyết sơ thẩm đã được người sử dụng lao động kháng cáo thành công tại Tòa phúc thẩm Victoria. 

Các Thẩm phán Gordon và Gleeson của Tòa án Tối cao sau đó đã chấp nhận đơn xin nghỉ phép đặc biệt của cô Kozarov. 

Quyết định của Tòa án Tối cao

Tòa án tối cao đã nhất trí ủng hộ cô Kozarov, trong bốn bản án riêng biệt. 

Tòa án cho rằng người sử dụng lao động có nghĩa vụ phải chủ động hành động để giảm nguy cơ tổn thương tâm lý cho cô Kozarov, vì công việc của cô Kozarov “vốn dĩ và rõ ràng là nguy hiểm đối với sức khỏe tinh thần” của chính cô và các nhân viên khác trong Đơn vị Chuyên gia về Xâm hại Tình dục tại Văn phòng Công tố Victoria. Theo ý kiến của Chánh án Kiefel và Thẩm phán Keane, người sử dụng lao động “có nghĩa vụ phải chủ động thực hiện các biện pháp cần thiết để nhân viên có thể thực hiện công việc một cách an toàn.” Theo ý kiến của tòa án, việc người sử dụng lao động không thực hiện các bước hợp lý để tránh nguy cơ tổn thương tâm lý, chẳng hạn như việc họ không chuyển cô Kozarov ra khỏi trong Đơn vị Chuyên gia về Xâm hại Tình dục vào tháng 8 năm 2011, dẫn đến việc vi phạm nghĩa vụ chăm sóc mà họ phải làm cho cô Kozarov. 

Kết luận

Quyết định của Tòa án tối cao trong vụ Kozarov được quyết định dựa trên cơ sở tập hợp duy nhất các tình tiết của vấn đề, và do đó, không rõ những nghề nghiệp hoặc vai trò nào khác có thể được coi là “vốn dĩ và rõ ràng là nguy hiểm đối với sức khỏe tinh thần” của những cá nhân làm việc trong những công việc hoặc vai trò đó. Tuy nhiên, quyết định đã cho thấy rõ mức độ nghĩa vụ chăm sóc của người sử dụng lao động đối với nhân viên của mình và các biện pháp mà người sử dụng lao động nên thực hiện để giảm thiểu rủi ro liên quan đến chấn thương tâm lý của người lao động, sự khác nhau tùy thuộc vào nơi làm việc và vai trò cụ thể. Như vậy, đối với những người hành nghề luật, sẽ cần phải phân tích cẩn thận ma trận tình tiết thực tế của vấn đề khi đánh giá trách nhiệm pháp lý chung. 

Xem thêm bài viết tiếng Anh tại đây.  

Like? Share it with your friends.